Insane
nhóc cứng đầu..anh yêu em


nhóc cứng đầu..........anh yêu em

Giới thiệu nhân vật:
+) Mina: Tên Việt là Trịnh Nguyễn Hạnh Chi. Xinh
đẹp, thông minh, giỏi giang, ngay từ khi học lớp
7 đã trở tành cánh tay đắc lực cho ba. Là con gái
duy nhất của Trịnh Hoàng Lâm – chủ tịch tập
đoàn lớn nhất thế giới L&V. Sống ở Úc từ khi 5 tuổi. Đến giữa năm lớp 10 bị ba bắt chuyển về
Việt Nam.
+) Trần Minh Anh: Tiểu thư tập đoàn Trần Gia.
Bạn thân của Hạnh Chi, tính tình ngang tàng
không kém Hạnh Chi. Bạn thân, học cùng lớp với
Hạnh Chi. +) Hà Khánh Linh: Tiểu thư tập đoàn H&K. Bạn
thân, học cùng lớp của Hạnh Chi và Minh Anh.
+) Dương Thiện Anh: Thiếu gia tập đoàn Dương
Thịnh. Đẹp trai, học giỏi, là hotboy số 1 của
trường THPT Hoàng Gia, học lớp 12A. trường
THPT Hoàng Gia do 3 nhà Dương, Nguyễn, Hoàng lập nên. 3 cậu thiếu gia cũng chơi rất thân với
nhau, lập nên nhóm “3P” (three princes). Nhóm
3P còn là bang chủ của bang “black dragon” khá
nổi tiếng trên giang hồ.
+) Nguyễn Thiên Vũ: Thiếu gia tập đoàn thời
trang F.L, anh họ của Chi. Là hotboy của trường chỉ xếp sau Thiện Anh, lạnh lùng nhưng rất
thương cô em họ. Thành viên nhóm 3P.
+)Hoàng Gia Kiệt: Thiếu gia tập đoàn xây dựng
Hoàng Vương. Cũng là một hotboy của trường
với phương châm sống “sát người là một tội ác,
sát gái là một nghệ thuật. Người cua gái là 1 người nghệ sĩ” nên thay bồ nhiều hơn thay áo.
Thành viên nhóm 3P.
+)Trịnh Nguyễn Hoàng Nam: Là anh trai của Hạnh
Chi, con nuôi của ba cô. Sang Việt Nam để trông
chừng em gái, Nam xin làm giáo viên anh văn
của trường THPT Hoàng Gia. +)Bạch Tiểu Yến: Tiểu thư Bạch Gia. Là kẻ thù
không đội trời chung với Chi. Luôn luôn tìm cách
hãm hại người khác. 16/24h 1 ngày dùng để ngĩ
mưu hại người.
+)Lê Thảo Nhi: Bạn thân của Tiểu Yến.
+) Lê Trung Dũng: Anh trai Thảo Nhi. Là bạn thân của Chi từ nhỏ. Năm lớp 3 theo bố mẹ sang Mĩ, từ
đó không gặp lại Chi.
Chap 1:
Hà Nội đang trong những ngày đông lạnh giá.
Một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn đứng bên sân bay
Nội Bài. Mệt mỏi sau chuyến bay dài nửa vòng
trái đất, cảm giác thật sảng khoái lạ thường. Cô
sang Úc từ năm lên 5, cũng có mấy lần về Việt Nam nhưng cũng đã lâu rồi. Một người đàn ông
mặc đồ đen lễ phép hỏi:
- Thưa tiểu thư, chúng ta về nhà ông bà Nguyễn
hay căn biệt thự ông chủ đã chuẩn bị?
- Chú đưa cháu về nhà bác Hạnh đi. Cháu không
muốn sống một mình. Chú và mọi người cứ đến đấy. Khi cần thiết cháu sẽ gọi. Không nhất thiết
lúc nào cũng phải có vệ sĩ đi theo cháu như thế
này đâu.
Chiếc xe chuyển bánh, dừng lại ở 1 ngôi biệt thự
có kiến trúc cổ xưa giữa lòng Hà Nội.
- Chú và mọi người cứ về trước đi. Để cháu ở đây được rồi.
- Nhưng ông chủ………..
- Cháu sẽ nói với ba cháu sau. Chú khỏi lo.
- Vậy chào tiểu thư. Khi nào cần tiểu thư cứ gọi.
Tôi sẽ cho người tới ngay.
- Cảm ơn chú. Hạnh Chi chậm rãi bước đến cánh cánh cổng. 5
năm rồi chi chưa được gặp 2 bác. Cũng chẳng rõ
lí do, ông Lâm – ba của Chi đùng đùng bắt con gái
về Việt Nam học.
King……………coong……….
Chuông cửa vang lên. 1 người phụ nữ xinh đẹp, quý phái, hiền hậu bước ra mở cổng. nhìn thấy
cô bé bà không khỏi ngạc nhiên:
- Mina! Con về hồi nào vậy? Sao không báo
mamy để mamy ra đón? Lớn nhanh quá! Mina
của mamy ngày càng xinh ra đấy.
- Mamy cứ trêu con. Con phải về thế này mới bất ngờ chứ. Con nhớ mamy quá đi à!
- thôi đi cô. Mấy hôm trước ba con gọi điện báo
mamy rồi. Không ngờ con sang luôn thế này. Thôi
con đi nghỉ đi cho đỡ mệt. Mamy sửa lại phòng
cho con rồi đấy. Để mamy gọi anh Bum về cả nhà
mình đi ăn nha. - Hyhy. Con yêu mamy nhất.
Căn phòng của Chi nằm trên lầu 3. Tuy nó không
rộng bằng phòng của Chi bên kia nhưng lại ấm
áp, giản dị đúng ý của Chi. Trần nhà màu trắng
sáng, giấy dán tường màu thiên thanh với
những hình ngộ nghĩnh, đáng yêu. Bàn học ngay ngắn đặt kế bên cửa sổ. Ngoài ban công có thêm
mấy chậu xương rồng đỏ, lại có thêm hoa ly
trắng, đúng những loài hoa Chi thích nhất. Cuộc
sống ở Việt Nam chắc sẽ hạnh phúc lắm đây. Có
mamy, papy, anh Bum chứ không như bên kia,
chỉ có ba, anh Hai và Chi. Tắm xong nó chạy ngay xuống dưới nhà. Mọi
người đã xong cả rồi, chỉ chờ mỗi Chi thôi. Xuống
đến nơi, nó vội chạy đến ôm chầm lấy Thiên Vũ
- Anh Bum yêu quái ý nhầm yêu quý, Mina nhớ
anh lắm ý.
- Đồ quỷ. Dám gọi anh Bum đẹp zai của em là yêu quái hở? Anh Bum cũng nhớ Mina lắm. Mấy năm
không gặp mà em càng giống yêu quái đấy.
Hehehehehe
- Á! Đáng ghét
- Thế nhớ mỗi anh Bum còn Mina không nhớ
papy à? Ông sơn giả vờ giận dỗi với đứa cháu yêu của mình.
- Đâu có. Con cũng nhớ papy lắm cơ. Vừa nãy
papy chưa về con chư chào được. con cũng yêu
papy lắm mà. Hyhyhyhy
Cả nhà cười vang khi thây con bé dỗ dành ông
bác của mình 1 cách đáng yêu như vậy. Mọi người đi ăn khá vui vẻ. Lâu rồi Chi không
được ăn những món ăn Việt Nam ngon đến vậy.
Cảm giác trở về quê hương thật hạnh phúc và ấm
áp lạ lùng.
Chap 2:
Ăn xong Chi xin phép cả nhà đi dạo 1 lát, ngắm lại Hà Nội sau bao năm xa cách. Đang đi trên
đường, Chi thấy có 1 nhóm thanh niên đang trêu
ghẹo 1 cô bé trạc tuổi Chi. Máu anh hùng nổi lên,
“mĩ nhân cứu mĩ nhân”, Chi lớn tiếng quát lại
chúng nó:
- Nè mấy anh làm cái gì zậy? máy anh là boy hay girl mà lại đi bắt nạt con gái thế kia. Hay là mấy
anh gay cả lũ rùi hả?
- Con kia là ai zậy mà to mồm ghê ta. Nhìn cũng
ngon đấy chứ. Em ơi hay đi chơi với bọn anh đi,
mấy anh tha cho con bạn em.
Hahahahahahaha……. Mấy thằng du côn cười nham nhở.
- Thế hả anh? Vậy anh tha cho con bạn em trước
đi. Nó còn nhỏ dại lắm. Mấy anh thích gì em chiều
hết.
- Hahahahahaha….. Ok. Đi chơi với người đẹp thì
có gì chẳng làm được. Hahahahaha… - Thế mấy anh muốn đi đâu? Thiên đàng nhé?
Ok? À mà quên mất. Mấy anh có tư cách gì mà đú
đởn đòi lên thiên đường? Mấy anh chỉ xứng
đáng xuống địa ngục mà thôi. Dám giở cái giọng
đấy với chị à? Tuổi mấy em còn trẻ, đầu các chú
còn ngu lắm em ạ. Chi xử tụi nó tơi bời khói lửa. Chỉ khổ thân mấy
thằng bé, ai bảo động vô đai đen karatedo làm
chi. Từ nhỏ, ba Chi đã bắt cô đi học võ để tự vệ
rồi. Xử chúng nó xong, Chi kéo cô bạn vẫn còn
đang run rẩy vì sợ chạy ra khỏi con đường đó.
- Bạn đừng đi 1 mình ở mấy nơi thế này. Nguy hiểm lắm.
- Cám ơn nhìu nha. Mà bạn nhắc tui không coi
bạn hả. bạn cũng lang thang 1 mình đường này
mà. – cô bạn vừa được Chi cứu cười nói
- Mình khác bạn mà. Dù gì mình cũng có thể tự vệ
được mà. - Thankyou bạn nhiều nha. Không có bạn
chanwcs mình chẳng biết làm thế nào mất. mà
bạn tên là gì?
- Cứ gọi mình là Mina. And you?
- Mình là Linh. Hà Khánh Linh.
- Rất vui được làm quen với bạn. Mà nhà bạn ở đâu vậy, để mình đưa bạn về.
- Cảm ơn bạn nhiều nha.
- Cứ cảm ơn hoài vậy. Có gì đâu.
- Hyhy. Mà bạn cũng cẩn thận nha. Bọn du côn
vừa nãy cũng không phải tay vừa đâu. Chúng
đều là đàn em của “3P” đấy. họ đều là những công tử nhà giàu, đụng vào họ là khó sống rùi
đấy.
- Oài. Toàn 1 lũ công tử nhà giàu hợm hĩnh. Xem
chúng nó làm gì được tớ.
- Cậu cứ cẩn thận đi, không thừa đâu. Những gia
đình quý tộc còn phải dè chừng. Đến cả giáo viên trường tớ còn chưa dám xử lý.
- Thế cơ á! Cũng ghê phết đấy chứ nhỉ. Đáng để
thử đấy nhỉ. – máu chơi liều của Chi lại nổi lên. Chi
quậy ghê quá, ba Chi cũng muốn Chi về Việt Nam
để “tu” mà.
- Mấy cô em đi đâu mà vội thế? – Một giọng nói quen quen cất lên làm Linh giật mình. Chi vẫn
bình tĩnh như không có gì
- Sao im lặng thế? Không nhận ra anh à?
- Oài. Cái bản mặt đẹp trai đến độ ma không thèm
chê, quỷ không thèm hờn như anh, em làm sao
mà không nhớ được chứ. – Chi cất giọng giễu cợt.
Thằng du côn giận tím mặt nhưng cũng cố mà
kiềm chế. Gì chứ đánh nhau thì nó ngán Chi thật
rùi, đánh nhau với Chi để thua nữa thì xấu mặt
với đại ca.
- Con ranh con cũng được lắm. Để xem đại ca tao xử mày như thế nào. Tên đó tức tối dọa. nhưng
mà mấy lời đó làm sao làm khó được chi. Nếu xét
về độ lỳ thì chắc cả nước Việt Nam cũng không
tìm ra được ai lỳ hơn nó (nhóc này ngang ngược
gớm).
- Ông anh sợ hay sao mà phải lôi đại ca ra thế? Chi lên giọng chế giễu. – thích đấu thì cứ việc. cái
loại công tử bột như đại ca anh, suốt ngày cậy
thế làm càn, sống chi cho chật đất.
- Mina ơi bọn mình về đi. Đừng động vô nhóm
này. Tớ nói rồi đấy. cậu khó sống với bọn này
đấy.- Linh lên tiếng khuyên ngăn cô bạn mới quen.
- Cậu sợ cứ về trước đi. Đừng lo gì cho tớ.
- Tình cảm bạn bè thắm thiết ghê! Một giọng nói
khác lại vang lên – Để xem sau ngày hôm nay
còn tình cảm được nữa hay không?
- Ủa? Cha nào vô duyên thế nhở? Bạn bè nói chuyện cũng xen vào. – Chi bực mình nói
- Tôi là cái thằng công tử cô vừa chửi tơi bời ý.
Khôn hồn thì xin lỗi tôi ngay. Không thì cô không
sống yên ở cái đất này được đâu.
- Nổi cả da gà lên mất. Kinh thế cơ à? Nhưng lôi
mấy thứ đó ra dọa tôi có vẻ không khả thi lắm thì phải. – Chi nói móc mỉa, trêu ngươi hắn. Xem
ra hắn sắp tức trào máu họng mất. Hehe. (bà này
kinh thật. tg cũng sợ lun)
- Cô….cô….(tức quá không nói nen lời) – có mắt
mà không thấy núi Thái Sơn. Cô liệu hồn đấy.
- Ui cha. Núi Thái Sơn cao mấy nghìn mét. Anh đây cao đến 1m8 là cùng. Sao đòi so với núi Thái
Sơn. Tính chơi ngông hả ông anh?
- Thật không chịu nổi rồi! Tụi bay, xử đẹp con
nhóc đấy đi.
Cả bọn cùng xông lên. Thế mà Chi vẫn cứ bình
thản như không có chuyện gì. 15 phút sau, đám đàn em lết qua chỗ đại ca cầu cứu.
- Coi như hôm nay cô gặp may. Tôi không phải
cái loại vũ phu đi đánh con gái (lới nói với hành
động chẳng thống nhất gì cả). Nhưng sẽ không
có lần sau đâu.
- Làm như anh tốt lắm ý nhờ. Cảm ơn cái gọi là “gặp may” của anh nhá.
Nói xong Chi nắm tay cô bạn chạy biến. Khánh
Linh vẫn còn chưa hết sợ. Đưa cô bạn về đến
nhà, Chi cũng nhanh chân đi về nhà lun. Sau
chuyện vừa rồi, Chi mất cả hứng đi dạo.
__________Tại nơi vừa xảy ra vụ ẩu đả__________ - Chúng mày điều tra ngay về con bé đó cho tao!
Thiện Anh ra lệnh. – Nhất định tao không cho nhà
nó sống yên đâu (dám không ta?)
Chap 3: Chi về đến nhà, Chi thấy cả mamy lẫn papy đều
chưa ngủ.
- Con đã về. – Chi lễ phép chào.
- Con đi đâu giờ mới về. Mamy lo cho con quá đi
à. Sợ con bị lạc rùi chứ - Mamy nó hỏi
- Ý trời! Con 16 tuổi rồi chứ bộ. Con lạc thế nào được, papy nhỉ. – Chi cười toe.
- Thôi để con nó đi ngủ. – Ông Sơn lên tiếng. sáng
mai con bắt đầu đi học nha. Papy xin cho con học
cùng trường với anh Bum rồi. Mai đến trường thì
lên phòng thầy hiệu trưởng, thầy sẽ phân lớp
cho con. Đồng phục của con ta đã cho người mang lên phòng rồi. con đi ngủ sớm đi. Hôm nay
mệt rồi.
- Vâng. Con chúc mamy, papy của con ngủ ngon
nhé. Chụt!
Lên phòng, Chi thả mình xuống giường. Hôm nay
xảy ra nhiều chuyện thật. không biết ngày mai sẽ ra sao đây? Chi ngủ từ lúc nào không hay
Sáng hôm sau, mới sáng ra anh Bum đã sang đập
cửa ầm ầm
- Mina! Dậy đi học. Không nhanh tý anh đi học
trước ráng đi bộ nhá.
- Hic. Cho em ngủ 1 tý nữa đi. - Không tý sửu gì nữa. ngủ nữa thành heo quay
đấy. Dậy ngay!!!!!!!!
- Xuống trước đi. Đợi em một tý. Em xuống liền.
- Cho 10 phút thôi đấy.
- Biết rùi.
Chi làm VSCN, thay bộ đòng phục mới vội xuống nhà ăn sáng.
- Dậy rồi hả con? Hôm qua ngủ có ngon không?
Mamy hỏi
- Ngủ ngon quá không biết đường dậy mẹ ạ. –
Thiên Vũ chen vào.
- Ai khiến anh nói hả? Toàn bêu xấu em thui à. - Thôi ăn sáng nhanh xong xòn đi học. – Papy ra
tay giải nguy
Ăn sáng xong, Chi chào mamy và papy rồi nhanh
chân lên xe theo Thiên Vũ đi học.
- Mina. Lát nữa đến trường em cứ xuống trước
nhé. Anh có việc qua đây 1 lát. - Ok thui. Em cũng phải lên chào thầy hiệu trưởng
nữa. Oải quá. Đang yên đang lành không biết ba
em tống em qua đây học làm gì nữa không biết.
- Đừng than vãn nữa. Cậu không làm gì mà
không có lí do đâu.
- Anh toàn bênh ba em thui à. - Anh không bênh cậu anh còn bênh ai. Thôi đến
trường rồi đấy. em đi trước đi.
- Bye anh nhá.
Chi bước nhanh qua cánh cổng, đến gặp thầy
hiệu trưởng như lời papy dặn. đến nơi, nó lễ
phép chào: - Em chào thầy
- Chào Trịnh tiểu thư. Ông Sơn đã nói với tôi
chuyện của tiểu thư rồi.
- Thưa thầy, ở trường thầy cứ gọi em như
những học sinh khác đi ạ.
- Vâng. Vậy em lên lớp 10a nhận lớp đi nhé. - em chào thầy.
Reng…………reng…….
Chuông bào hiệu giờ vào lớp ngân lên. Thày chủ
nhiệm bước vào, dẫn theo 1 cô bé xinh ơi là xinh
làm cả lớp nhao nhao cả lên, xuýt xoa trầm trồ
ngưỡng mộ cũng có (tất nhiên là của mấy boy ùi), ghen tị cũng có (tất nhiên là của ,ấy bạn
hotgirl rùi), cả ngạc nhiên nữa (đó biết ai đấy).
- Chào các bạn. Mình là Mina, tên Việt là Trần
Nguyễn Hạnh Chi. Mong các bạn giúp đỡ. Sau đó
Chi còn khuyến mãi thêm 1 nụ cười tươi ơi là
tươi làm bọn con trai té ghế cả lũ (can cái tội mê gái cơ)
- Chi ui có bf chưa. Làm gf của tớ nhé.
- Mày vớ vẩn. Chi là của tao rùi. Cấm đúa nào
động vào Chi nhá.
- Chi của mày hồi nào. Đồ nhận vơ.
Bla …… bla…. Phải đến lúc thầy chủ nhiệm “phun châu nhả ngọc” thì tình hình mới được cải thiện
- Cả lớp trật tự. Chi xuống ngồi cùng Khánh Linh
và Minh Anh nhé.
- Vâng. Cảm ơn thầy
___________Tại lớp 12A_________________-
- Thiện Anh. Bọn đàn em điều tra được về con bé ấy rồi. Gia Kiệt lên tiếng.
- sao? Nó là ai? Học ở đâu? Bố mẹ làm gì?
- Cậu hỏi từ từ thui cho tớ thở với chứ. Nó là
Trịnh Nguyễn Hạnh Chi. Học lớp 10a trường mình.
Còn lại thỳ chịu.
- Thế không điều tra được gì về gia đình nó à? - Yes. Very Mystery.
- được rồi. cuối giờ 10a thẳng tiến nha. – Thiện
Anh nói mà nở 1 nụ cười gian ơi là gian.
- Ê Vũ có đi không? – Gia Kiệt hỏi
- Có. Xem con bé ấy gan to cỡ nào.
Reng……..reng……… Chuông hết giờ vang lên. Chỉ đợi có thế, Khánh
Linh vội quay ra tíu tít với Chi
- Không ngờ lại được gặp cậu ở đây. Thích quá.
- Đây là cái bạn hôm qua mà cậu kể với t đấy à? –
Minh Anh thắc mắc.
- Đúng rồi. -Mình là Trần Minh Anh. Rất vui được làm quen
với bạn.
- Chào Minh Anh.
- Mà cậu cẩn thận đấy. 3P là học sinh của trường
mình. – Linh lo lắng
- Sao phải xoắn. Tớ không quan tâm. – Chi nói giọng bất cần.
- 3P kìa. Ôi mấy anh ý đẹp zai quá đi. Thiện Anh,
Thiên Vũ, Gia Kiệt. I love you. Bọn con gái trong
lớp cứ nhao nhao hết cả lên. Thiện Anh, Thiên Vũ,
Gia Kiệt vẫn đeo cái bộ mặt lạnh lùng, không chút
cảm xúc đi về phía lớp 10a - Cho hỏi bạn nào là Hạnh Chi? Cả 3 cùng lên tiếng
Chi đang mải tám với 2 đứa bạn nên cũng chẳng
để ý (bà này lạ. Ai hỏi tên mình cũng không quan
tâm) cho đến khi Thiên Vũ nhận ra sự xuất hiện
của em gái trong lớp.
- Mina!! - Ai dzậy? Ý, anh Bum. Anh đi đâu dzậy?
- Có việc. Hỏi làm chi?
- Sao..Sao con bé ấy lại biết biệt danh của Vũ là
Bum????? 2 thằng con trai ngạc nhiên hỏi
- Em tui mà. – Thiên Vũ hồn nhiên trả lời
- Cái gì???????????? Em???? - Em họ. Mới sang Việt Nam hôm qua.
- Mấy anh nhiều chuyện quá đi (lại chuẩn bị móc
họng người khác rùi đấy). Anh qua tìm em có gì
mà lạ. 3P của các anh rảnh quá ha. Toàn lũ công
tử chuyên gia cậy thế bắt nạt người khác. – Chi
nói làm cho tất cả mọi người trợn tròn mắt ngạc nhiên. – À mà đay chỉ là 2P thui. P nữa của các
anh đâu zùi. Hay là sợ không dám qua đây?
- P cuối cùng là thằng anh mày đây nè. Chửi anh
đủ chưa hả? – Thiên Vũ càu nhàu
- Hả?????????
- Thui em vào lớp đi. Tốn công anh qua đây tìm em rồi nghe em rủa xả quá trời. Đi thôi tụi mày. ở
đây 2 phút nữa nghe nó chửi chắc tao độn thổ
mất. Lát nữa về chờ anh ở cổng nha nhóc.
Thiên Vũ kéo 2 thằng bạn đi, bỏ lại cô em vẫn
chưa hết ngạc nhiên vì mầy chuyện mới nghe
được. vừa vào đến lớp đã bị bọn con gái bu vào hỏi tới tấp. Thoát được cái đám ấy, Chi rủ luôn hai
đứa bạn xuống canteen.
- Cậu đi từ từ thui. Tớ chạy hết nổi rồi. – Linh cằn
nhằn
- Tớ đi mua đò ăn đây. Hai cậu ngồi đây chờ tớ
nhá. – Minh Anh tươi cười bảo bọn nó. - Cậu là em của Thiên Vũ à? Chắc hồi nãy 3P tìm
cậu hỏi chuyện tối qua đấy. Tớ lo cho cậu quá
chừng. – Chưa kịp ngồi xuống Linh đã nói 1 thôi
1 hồi
- Sao mà bù lu bù loa lên thế? Tớ có làm sao đâu.
- Cậu này. Người ta quan tâm mới hỏi chứ. - Thôi không nói chuyện đấy nữa. Minh Anh
mang đồ ăn đến rồi kìa.
Cả 3 ăn uống vui vẻ, tám đủ chuyện trên trời
dưới đất thì bỗng 1 giọng con gài chua như axit
vang lên
- Con nhóc này gan nhỉ? Dám xú phạm 3P của chúng tao rồi ngồi ăn uống bình thản thế này à?
- Minh Anh, Linh. Con nào điên dữ dzậy ta? Chi Hỏi
2 đứa bạn, trêu ngươi cô bé phá đám tụi nó
- Mày nói cái gì? Có ngon nhắc lại tao nghe xem
nào?
- Ủa bộ bạn bị điếc à? Tôi nói thế mà bạn không nghe ra à? Tiếc thật, mặt mũi xinh xắn không đến
nỗi mà lại bị điếc à? Chi trêu tức tụi nó.
- Mày……….
- Muốn gì? Minh Anh lạnh lùng hỏi.
- Muốn xử con nhỏ này vì tội dám nói xấu 3P của
chúng tao. – 1 con nhỏ trong hội lên tiếng. - Thế hả? Để xem có đủ bản lĩnh xử tôi không
nhé.
- Mày đúng là có mắt mà không trông thấy Thái
Sơn (câu này nghe quen quen). Dám nói thế với
bọn tao à? Mày có biết bọn tao là ai không mà
dám lớn tiếng? - Biết chứ. 1 lũ rỗi hơi được cầm đầu bởi 1 con
lắm mồm và 1 con điếc.- Chi móc mỉa tụi nó. Gì
chứ đánh nhau với móc họng người khác là sở
trường của Chi mà.
- Mày….(tức quá không nói nên lời). Đây là Bạch
Tiểu Yến, còn tao là Lê Thảo Nhi. Mày chán sống rồi mới dám ăn nói như thế với tụi tao.
- Ghê quá ta. Có giỏi thì nhảy vào. Nhưng cấm
động vô 2 con bạn của tôi nha.
- Thôi Chi ơi, kệ bọn nó. – Khánh Linh nói.(cô nàng
này toàn bàn lùi)
- Trừ Khánh Linh ra thôi. Cậu không cần lo cho tớ - Minh Anh
- Tránh ra hết đi!!!!!!!!! Chi hét lên. Có giỏi thì
nhảy vô. Tao thách đấy.
Chi lên giọng thách thức tụi nó. Cả bọn xông cả
lên. Đứa nào cũng chỉ biết giật tóc, cào cấu linh
tinh. Linh sợ quá vội đi báo cho Thiên Vũ. Minh Anh định nhảy vào “chiến đấu”cùng con bạn
nhưng chỉ sau 5 phút, cả bọn chúng nó bị Chi hạ
hết. Còn 2 con đầu sỏ, Chi tiến đến cho Thảo Nhi 1
phát vào bụng, cô nàng ngã ngay. Chi cũng làm
tương tự với Tiểu Yến, cô nàng này cứ 2 tay ôm
mặt (sợ hủy hoại nhan sắc đây mà) - Lần sau thì đừng động vào tui nha. Không được
nhẹ nhàng dễ chịu như lần này đâu.
Minh Anh gật gù tán dương con bạn
- Cậu cũng to gan ghê. Dám động vào cả 3P lẫn
nhóm con Tiểu Yến, Thảo Nhi. Xem ra sắp có
nhiều trò hay để xem đây. Đúng lúc đó, Linh Vs 3P cũng có mặt tại canteen.
Thiên Vũ vội chạy đến chỗ Hạnh Chi
- Mina. Em có sao không?
- Chuyện gì zậy? Cả Gia Kiệt và Thiện Anh cùng
lên tiếng
- Em không sao. Anh nghĩ mấy con nhỏ này làm gì được em chắc?
- Thôi đi cô. Mà sao tự nhiên em gây gổ với tụi nó
làm gì? Thiên Vũ thắc mắc
- Anh đi mà hỏi tụi nó! Chi hất hàm
- Chuyện này là sao vậy? Thiện Anh ngơ ngác hỏi
bọn nó - Thiện Anh! Con nhỏ đấy dám xúc phạm 3P. Bọn
em chỉ đòi lại công bằng cho mấy anh thôi mà. –
Tiểu Yến nũng nịu. – Cn nhỏ ấy là cái thá gì mà lại
dám chửi bọn anh. Chắc lại toàn 1 lũ nghèo hèn
ghen tị với mấy anh thôi mà. Cái trường này
không dành cho những đứa như nó - Cô vừa nói cái gì? 3P trừng mắt nhìn Tiểu Yến
- Có ngon nhắc lại thử coi. Chi gằn giọng
- Cô không xứng đáng để tôi làm việc đó. Cô là cái
gì để tôi phải……
Bốp
Cái tát đầu tiên Chi dành cho Yến. Dám nói cô như vậy ư? Cả canteen được 1 phen sững sờ. Tiểu
Yến định trả đũa nhưng bị Thiên Vũ ngăn lại:
- Cô mà dám động đến Mina thì đừng trách tôi ác.
-Anh….
- Từ giờ ai động đến Mina thì coi như đụng đến
Thiên Vũ này. Đến lúc đó thì đừng trách tôi ác. Thiên Vũ đe dọa. Đến cả Thảo Nhi và Tiểu Yến
cũng không dàm ho he.
- Ai cần anh bảo kê hả? Anh có muốn……..
Chi đang giơ nắm đấm lên dọa Thiên Vũ thì có 2
người mặc áo đên đi đến lễ phép
- Tiểu thư. Ông chủ muốn thiểu thư và cậu Thiên Vũ đến phòng hiệu trưởng, ông chủ muốn gặp ạ.
- Thôi được rồi mấy ông cứ đi trước đi. Tôi đi
sau.
Ném về phái Thảo Nhi và Tiểu Yến cái nhìn khinh
bỉ rồi nhanh chóng Chi kéo thiên Vũ ra khỏi
canteen. Tiểu Yến nắm tay: “ Tôi sẽ không tha cho cô đâu”
Chap 4:
- Trời ơi là trời. sao tự nhiên lôi cổ mình lên
phòng hiệu trưởng làm chi dzậy? Tại em hết đó.
Khi không đi gây sự với tụi con Yến làm chi. Làm
anh cũng bị vạ lây. Trời ơi! Thiên Vũ kêu ca
- Em là trời đây nè. Anh kêu gì kêu nhiều quá vậy? Lúc cần thì cậy mồm không nói, lúc không
khiến thì nói bay cả hàm ra ngoài. Tại tụi nó chứ.
Ai bảo khi không xúc phạm em làm chi.
- Haizz. Lần sau đừng kiếm chuyện với bọn con
Yến, con Nhi nữa. Em phải cẩn thận với tụi nó
đấy. - Sao phải xoắn. nó là ai mà em phải sợ nó.
- Thôi đi cô. Ai chẳng biết cô giỏi! Tí nữa thầy
mắng em cố mà nghe nhá. Anh không đỡ nổi kẹo
đồng cho em đâu.
- Xí! Ai cần.
____________________Trong khi đó, tại lớp 12A_________________________
- Không biết thằng Vũ với con nhóc ấy lên phòng
hiệu trưởng làm gì không biết? Thiện Anh thắc
mắc
- Còn chuyện gì khác ngoài vụ dưới canteen. Mà
lạ thật! Từ trước đến giờ 3P đánh nhau hoài có được vinh dự lên uống nước chè với thầy hiệu
trưởng đâu? Lần này Vũ bị gọi lên. Lại còn có cả
con nhóc đó nữa. Khó hiểu thật! – Gia Kiệt
- Mong cho bọn nó không sao. Lúc nãy thấy 2
người đó lễ phép với con nhỏ lắm mà. Chắc
không có chuyện gì đâu nhỉ? - Mà sao cậu lo lắng cho con nhỏ đó vậy? Từ
trước đến giờ cậu có biết lo cho ai đâu? Hay là
muốn làm em rể thằng Vũ hả?
- Cậu điên à? Để tớ yên!!!!!!!!!!!!!!!!!!
“Hic. Sao tự nhiên mình lo cho con nhỏ đó làm gì.
Trời ơi! Ngĩ gì thế này?” Thiện Anh hết vò đầu bứt tai lại tự đánh mình (hành hạ mình làm chi
dzậy?)
Từ lúc gặp Chi, Thiện Anh có cảm giác thật lạ.Hình
ảnh của Chi cứ hiện lên trong đầu Thiện Anh.
Thiện Anh thấy Chi thật đặc biệt. Từ trước đến
giờ, con gái mà gặp Thiện Anh thì đổ xiêu đổ vẹo, chỉ có Hạnh Chi dửng dưng với nó. Lại còn
mắng xối xả vào mặt nó, xử đẹp tụi con Yến, to
gan đấy. Chi cũng đẹp lắm chứ. Nhóc xinh theo
kiểu thân thiện, dễ thương, hồn nhiên, chứ
không như mấy đứa con gái khác ỗng ẹo, èo uột.
“Haizz. Thiện Anh ơi mày đang nghĩ gì dzậy? Mày không thể thích con bé ấy được. Tỉnh lại đi cưng”
_____________Quay trở lại với hai anh em nhà
kia___________
Cộc……cộc
- Mời vào!
- Chúng em chào……….. Ơ! Ba – Chi ngạc nhiên - Cậu?!? Thiên Vũ cũng không kém phần ngạc
nhiên.
- Ba sang đây hồi nào dzậy?
- Cách đây 30 phút. Đủ để chứng kiến cái vụ con
vừa gây ra dưới canteen. – Ông Lâm, ba Chi trả
lời con gái - Ý. Cái này gọi là tự vệ mà ba. – Chi thanh minh
- Mina chỉ tự vệ thôi mà cậu. chúng nó gây sự
trước mà. – Thiên Vũ cũng lên tiếng bênh vực
em.
- Cậu còn lạ gì Mina nữa. Người ta gây sự với nó,
nó càng khoái, suốt ngày chỉ đânhs đấm thôi. Con gài người ta thì hiền dịu nết na, con gái mình
thì…… Ba đến khổ với con thôi.
- Ba lại nói xấu con gái rồi. – Chi nhõng nhẽo –
Con không hiền dịu nết na như con người ta
nhưng con xinh đẹp này, giỏi giang này, trợ giúp
được cho ba bao nhiêu là chuyện. Con là niềm tự hào của ba mà lại (bà này cũng chảnh ghê ta)
- Thôi đi con gái. Ba sợ con rồi đấy. Con thấy cuộc
sống ở Việt Nam như thế nào?
- Cũng vui ba ạ. Ít nhất là không phải ăn cơm một
mình như trước nữa.
Ông Lâm nghe con gái nói cũng chạnh lòng. Từ ngày mẹ nó mất, ông không tái hôn, suốt ngày
lao vào công việc mà ít quan tâm đến con gái yêu
của mình.
- Ý mà ba ơi. Sao tự nhiên ba tống cổ con qua
Việt Nam là sao?
- Bí mật. bây giờ ba chưa nói với con được. đợi một thời gian nữa ba sẽ nói. Mà thôi con đi lên
lớp đi không muộn. Ba nói chuyện một chút với
Vũ rồi ba viề nước luôn.
- Ba không nói với con được à? Con ứ chịu đâu
- Em nhõng nhẽo ít thôi nha. Con gái gì mà……. –
Thiên Vũ trêu em - Anh Vũ đúng rồi con. Thôi lên lớp đi con. Bye
con yêu của ba nhé. Yêu con nhiều
Ông Lâm chào tạm biệt con. Đợi bóng nó đi khuất
sau hành lang, ông mới lên tiếng
- Vũ này, con chăm sóc Mina giúp cậu nhé. Cậu
không yên tâm về nó chút nào cả. - Cậu đừng lo. Con sẽ chăm sóc em chu đáo.
- Cháu đừng cho nó gây lộn như vừa rồi nhé. Còn
cái hôn ước của nó cậu định lần sau sang đây sẽ
nói cho nó.
- Với tính cách của nó cháu nghĩ nó sẽ phản đối
kịch liệt đấy. - Tất nhiên. Thế nên ta mới cần đưa nó về Việt
Nam, muốn nó làm quen với chồng tương lai mà.
- Nhưng bây giờ có sớm quá không cậu. Cháu
nghĩ…….
- Chồng tương lai của nó bằng tuổi cháu, khi hết
lớp 12 nó đã phải đính hôn rồi. nó là người thừa kế duy nhất của gia đình. Chắc cháu cũng hiểu.
- Vâng. Nhưng…..
- Không sao. Ta sẽ lo được. cháu đừng nói gì với
Mina về cuộc nói chuyện hôm nay của cậu cháu
mình nhé.
- Vâng. Con chào cậu. Thiên Vũ bước ra ngoài. Khép cánh cửa lại, cậu
khẽ thở dài. Rồi đây, không biết đứa em kia nó
còn gây ra chuyện gì
Chap 5:
Chi vừa về đến lớp đã thấy cả đống giấy tờ gì đó
trên bàn mình
- Minh Anh! Cái đống giấy lộn này là thế nào đây?
Chi thắc mắc
- Của bồ đó! – Minh Anh - What? Who can tell me what is happening?
- Đề nghị bồ nói Tiếng Việt nha. Đây là chủ quyền
Việt Nam nên công dân sống ở đây có nghĩa vụ
nói Tiếng Việt (luật này đào ở đâu ra thế?). Trân
trọng thông báo đây là thư tình của các boy
trong trường gửi bồ đấy. – Minh Anh - Sax! Chi té ghế luôn
- Không cần xúc động nhiều. Ai bảo mới ngày
đầu đi học mà bồ đã gây sự chú ý rồi. – Minh Anh
chọc
- Haizz. Pó tay.com. Không cần nghĩ nhiều. Xử lý
thế này là nhanh gọn nhất. Nói xong Chi vơ cả đống bỏ vào thùng rác. Cả lớp
há mồm ngạc nhiên
- Bồ làm cái gì đấy? – Minh Anh thắc mắc
- Xử lí cái đống được bồ gọi với mĩ danh là “thư
tình”. Còn đối với tôi nó chỉ có tên gọi là “rác”
thui. Chi thản nhiên trả lời làm cả lớp té ghế luôn - Chảnh quá ta! Chẳng biết có được bằng ai
không mà bày đặt “lemon question”.
Tiểu Yến móc mỉa Chi. Oài, đúng lúc ngứa tay, lại
có đứa chạm đúng sở trường của Chi, Chi hào
hứng “độp” lại luôn.
- Bạn Yến này. Nếu bạn có thừa thời gian để ganh tị với mình như vậy thì bạn nên biến luôn cho
mình nhờ. Mình làm gì là việc của mình, chẳng ai
mượn bạn quan tâm kiểu đó cả. – Chi nhún vai
làm cho ai cũng tròn xoe mắt chứng kiến “chiến
tranh” đấu khẩu, còn Yến thì bốc khói trên đầu
luôn. - Để xem mày đắc ý được bao lâu. Đừng tưởng
có 3P bảo vệ thì mày muốn làm gì thì làm nha. –
Tiểu Yến hăm dọa
- Xoắn thế nhỉ? Nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây
nè. Mà bạn Yến ơi. Bạn là tiểu thư con nhà danh
giá mà bạn lại xưng hô mày tao như thế à. Bạn nói thế mọi người lại nghĩ bạn là con người vô
văn hóa, các cụ ngày xưa vẫn gọi là “mất dạy”
đấy.
Chi nói xong còn nở nụ cười đểu như chưa từng
được đểu (pó tay, pó chân, pó toàn thân với bà
này). Tiểu Yến mặt đỏ phừng phừng, đang định động thủ thì chuông vào lớp vang lên
- Nhìn kĩ cái mặt tao. Lần sau thấy tao thì liệu hồn
mà biến nhé. – Tiểu Yến đe dọa
- Cũng xinh đấy. Nhưng độ “trơ” hơi cao. – Chi
gật gù buông 1 lời nhận xét làm cho cả lớp cười
bể bụng, còn ai đó thì đang quê hết biết - Mày……..
- Mình nhắc bạn đừng có xưng hô như vậy nữa
mà. Dù không muốn nhưng tớ vẫn phải thừa
nhận bạn mất dạy thật rồi!
- Mày…..
- Cả lớp chú ý! Nghiêm! Lớp trưởng hô to, làm giải tỏa bầu không khí
toàn CH4, SO2,H2S. Tiểu Yến hậm hực về chỗ, vẫn
không quên ném cho Chi cái lườm cháy da cháy
thịt. Nhưng Chi cũng đâu phải tay vừa, vừa cười
vừa nhìn khiêu khích Tiểu Yến. Hai đứa 4 mắt
nhìn nhau tóe lửa, chẳng quan tâm đến gì xung quanh nữa.
- Chào cả lớp. Mời các em ngồi. Thầy là Trịnh
Nguyễn Hoàng Nam. Từ giờ thầy sẽ phụ trách
dạy môn anh văn cho lớp mình. Rất mong được
các em giúp đỡ.
Bọn con gái nhìn thấy thầy dạy anh văn mới đứa nào cũng ngất ngất, trừ hai đứa đang nhìn nhau
vs ánh mắt hình viên kẹo đồng.
- Ủa mà giọng nói này nghe quen quen. Ý
khoan….tên…. Anh hai!!!!!!! Chi đột nhiên hét lớn.
– Anh ……..
- Suỵt! – Anh Nam ra hiệu. – Mina giữ trật tự giùm thầy đi
- Vâng …………. ạ! Chi cố tình kéo dài trêu tức ông
anh trai của mình. Cả lớp thì vẫn tròn xoe mắt
ngạc nhiên thắc mắc mối quan hệ của Chi với
thầy Nam.
Thầy giáo kiêm anh dzai của Chi thì vẫn cố gắng rao rảng nội dung bài. Còn tâm hồn cô em gái thì
treo chỗ nào không rõ nữa
Cuối cùng cũng hết giờ học, Minh Anh hỏi
- Ê bồ! Đi ăn kem không?
- Có chứ. Nhưng xuống sân trước đợi mình nha.
Mình có chút chuyện - Ukm! Nhanh đấy
- Ok. Xuống trước đi nha
Đợi bọn bạn ra khỏi lớp hết, Chi mới đến để tra
khảo ông anh đáng thương vô (số) tội
- Anh hai! Anh qua đây làm chi dzậy?
- Đi dạy học. Bộ em không thấy à? Anh Nam trêu nó
- Aizz. Trả lời tử tế. Không thì………… Nói rồi Chi
giơ nắm đấm lên dọa
- Anh xin khai! Con gái gì mà đành hanh, động tý
là đấm với đánh. Ba bảo anh về Việt Nam là mấy
cái dự án, quản lí chi nhánh bên này. - Anh ấm đầu hả? Anh đi làm dự án thì qua
trường em dạy học làm gì? Đừng có xạo
- Thật mà. Anh chỉ thỉnh thoảng kiểm tra tiến độ
với giải quyết hồ sơ giấy tờ thôi.- Anh Nam vội
thanh minh. - Ở nhà chán chết. Kiếm việc gì làm
cho vui thôi - Thật không?
- 100%. Em hỏi ba xem.
- Tạm tin anh. Thế bây giờ anh đang ở đâu?
- Căn biệt thự của ba.
- Hehe. Thế hả. Thôi em về trước đây. Tối sang
bác Hạnh chào 2 bác nhé. Em đi ăn kem cùng tụi bạn đã.
- Suốt ngày kem. Nhớ về sớm nhá
- Em biết rồi.
Chi đi khuất, anh Nam mới thở phào nhẹ nhõm.
Chi mà biết anh qua đây chăm sóc em gái, xem nó
có gây sự như bên kia nữa không thỳ nó cho anh lên gặp các cụ sớm mất!
Trang trủ
Ads:
Bạn đang dùng PC ENTER
Bạn đang dùng DT ENTER
© Copyright Mr.Hùng
1 / 1 / 1
Online: 1